Vô ngã không phải mục tiêu
Trong bài viết, “vô ngã” được nhấn mạnh không phải là một thứ để “đạt được” hay một danh hiệu tinh thần (kiểu đai đen), mà là sự thật vốn đã có của thực tại. Khi biến vô ngã thành mục tiêu, người tu dễ tạo ra “cái tôi vi tế” và rơi vào ngụy biện tự tôn.📄 Hêlô ae, nay tôi lại muốn viết thêm chút về vô ngã, triết, đạo, ‘sóng với chả nước’ một tí.
Quan điểm này liên hệ trực tiếp với cách hiểu vo_nga như “không có cái tôi cố định” đứng sau hành động, và với cảnh báo về tu_sai (tu sai sinh ra lệch lạc). Đồng thời, nó cũng gần với tinh thần dao_cua_nuoc: thay vì cố ép trạng thái, hãy nương theo tiến trình vận động.📄 Hêlô ae, nay tôi lại muốn viết thêm chút về vô ngã, triết, đạo, ‘sóng với chả nước’ một tí.